Trưởng thành là biết lựa chọn cách mình đối diện với vấn đề
Nhắc về Mỹ Linh của những ngày đầu tại DTG, chị tự nhận mình khi ấy là một sinh viên mới ra trường, chưa có nhiều kinh nghiệm, khá non và cũng có phần “ngố”. Bảy năm sau, kinh nghiệm chắc chắn là điều chị có thêm. Nhưng với Mỹ Linh, thay đổi lớn hơn lại nằm ở cách chị phản ứng trước những điều xảy đến.
“Có những việc xảy ra mình không quyết định được, nhưng mình quyết định được mình sẽ phản ứng thế nào.” Linh chia sẻ.
Một công việc khó có thể được nhìn như một sự phiền phức, nhưng cũng có thể trở thành một bài toán cần tìm cách đơn giản hóa. Một thay đổi bất ngờ có thể khiến mình chống lại, nhưng cũng có thể là lúc học cách thích nghi. Vì vậy, thay vì dành quá nhiều thời gian cho những điều nằm ngoài khả năng kiểm soát, Mỹ Linh thường đưa mình trở về với câu hỏi: “Kết quả mình cần là gì, và cách thông minh nhất để đi đến đó là gì?”
Cách tư duy ấy cũng thể hiện rõ trong công việc Trợ lý. Khi phải kết nối với nhiều phòng ban, khác biệt về góc nhìn là điều khó tránh khỏi. Nhưng thay vì cố chứng minh quan điểm của ai đúng hơn, chị lựa chọn đưa cuộc trao đổi trở lại mục tiêu chung.

“Mục tiêu của mình không phải là bảo vệ ý kiến của mình. Mục tiêu là bảo vệ kết quả chung.”
Có cơ sở, Linh sẵn sàng bảo vệ quan điểm, nhưng khi cách của người khác tốt hơn, chị cũng sẵn sàng điều chỉnh. Với Linh, chính kiến không đồng nghĩa với việc phải giữ bằng được ý kiến của mình.
Học không phải để biết nhiều, mà để thực sự làm được
Đi từ Sale, Leader Sale rồi chuyển sang Trợ lý cũng đồng nghĩa Mỹ Linh đã nhiều lần bước vào những công việc mình chưa thực sự thành thạo. Nếu trước đây Linh từng học khá “theo phong trào”, thấy người khác học điều gì hay cũng muốn tìm hiểu, thì hiện tại, cách học đã trở nên có chủ đích hơn. Linh xác định năng lực mình đang thiếu, lựa chọn điều thực sự cần cho chặng đường tiếp theo và tập trung vào từng mục tiêu.

“Mình không còn đo việc học bằng số khóa đã học hay số tài liệu đã đọc. Mình nhìn vào việc mình đã dùng được nó đến đâu”, Linh hào hứng chia sẻ

Sự thay đổi ấy đến cùng với những lần chững lại. Đặc biệt khi chuyển sang một vai trò mới, có thời điểm kinh nghiệm cũ không thể ngay lập tức giúp Linh làm tốt công việc mới, chị cũng từng nhìn người khác tiến rất nhanh rồi tự hỏi mình đang ở đâu.
Nhưng thay vì ở quá lâu trong câu hỏi “Mình có đủ tốt không?”, chị lựa chọn một cách tiếp cận đơn giản hơn, đó là khi chưa biết đường dài phải đi đâu, làm tốt việc gần nhất trước.
Bảy năm không phải lý do để ngừng thay đổi
Với Mỹ Linh, bảy năm tại DTG không giống bảy năm làm mãi một công việc, đó là nhiều chặng nghề nghiệp khác nhau diễn ra trong cùng một nơi. Và nếu chỉ vì quen thuộc, chị cho rằng đó chưa đủ để một người lựa chọn ở lại lâu đến vậy.
“Điều giữ mình ở DTG là sau từng ấy thời gian, mình vẫn còn thứ để học, còn việc để thử và còn giá trị để đóng góp”, Linh bộc bạch. Theo chị, một người có thể đồng hành lâu với một tổ chức khi cả hai vẫn còn khả năng phát triển cùng nhau. Bởi nếu một ngày sự gắn bó chỉ còn đến từ suy nghĩ “đã quen rồi”, chính sự gắn bó ấy cũng không còn nhiều ý nghĩa.
Có lẽ vì vậy, khi được hỏi điều gì mình không muốn đánh mất giữa một thế giới liên tục thay đổi, câu trả lời của Mỹ Linh lại là khả năng thích nghi. Với Linh, thích nghi không phải chạy theo mọi xu hướng mới, đó là khả năng nhận ra điều gì đang thay đổi, hiểu sự thay đổi ấy liên quan đến mình ra sao và biết bản thân cần nâng cấp điều gì để theo kịp.

“Mình không muốn giữ mãi một phiên bản của bản thân chỉ vì phiên bản đó từng thành công. Có những thứ phải sẵn sàng bỏ đi thì mình mới có chỗ cho cái tốt hơn.”
Sau cùng, điều Mỹ Linh mong muốn được nhớ đến cũng không phải một chức danh, thành tích hay con số 7 năm. Chị muốn mình là một người có uy tín trong công việc – nơi một thông tin được truyền đi đủ chính xác, một điều đã nói đủ rõ ràng và một công việc đã nhận sẽ được theo đến cùng. Bởi với chị, uy tín giúp người khác đặt niềm tin, nhưng năng lực phải liên tục phát triển mới giúp mình giữ được sự tin tưởng ấy.
Hành trình của Triệu Thị Mỹ Linh vì thế không chỉ là câu chuyện của một người đã đồng hành cùng DTG trong nhiều năm, đó còn là hành trình của một người đã đi qua nhiều phiên bản của chính mình nhưng không xem bất kỳ phiên bản nào là điểm dừng.
Bởi đôi khi, trưởng thành không nằm ở việc chúng ta đã đi được bao xa, mà ở việc sau mỗi chặng đường, mình vẫn đủ cởi mở để học thêm, đủ bản lĩnh để thay đổi và đủ tỉnh táo để không biến những thành công của ngày hôm qua thành giới hạn của ngày hôm nay.
